ng phủ đã xong. Xin tiên sinh giúp cho kế sách phá Tào Tháo.
Khổng Minh nói:
- Trong lòng Tôn Tướng quân còn chưa yên, thì chưa thể quyết định mưu kế gì bây giờ được.
Châu Du hỏi:
- Thế nào là lòng chưa yên?
Khổng Minh đáp:
- Lòng Tôn Tướng quân còn ngại binh Tào nhiều, binh mình ít, nên sợ địch không lại. Vậy Ðô Ðốc hãy vào phủ, nói rõ quân số của Tào Tháo cho hết nghi ngờ, thì việc lớn mới thành được.
Châu Du nói:
- Lời tiên sinh rất phải. Tôi phải vào nói lại mới xong.
Liền vào ra mắt Tôn Quyền trong lúc đêm khuya. Tôn Quyền hỏi:
- Công Cẩn có việc chi cần lại vào lúc này?
Châu Du nói:
- Ngày mai xuất binh đánh Tào Tháo, Chúa công có điều gì nghi ngại không?
Tôn Quyền thực thà đáp:
- Ta chỉ lo một điều là binh số ta kém hơn Tào Tháo, e đánh không lại. Ngoài ra không còn điều chi nghi ngại nữa.
Châu Du mỉm cười nói:
- Thật quả như lời tôi dự đoán. Bởi Chúa công thấy hịch văn của Tào Tháo nói binh bộ, binh thủy của hắn hơn trăm vạn, nên Chúa công cứ nghi ngại mãi trong lòng. Nếu xét ra cho đúng, bên Trung quốc, hắn đem qua độ mười lăm vạn mà thôi, nhưng vì đi xa quá nhiều, nay binh đó đã mệt mỏi hết sức lực. Còn binh Viên Thiệu được bảy, tám vạn là cùng, nhưng chúng chưa thật hàng phục. Xét hai điều ấy, dù binh Tào có nhiều đi chăng nữa cũng không đáng sợ. Ta xuất năm vạn binh cũng dư sức thủ thắng. Xin Chúa công an dạ.
Tôn Quyền vỗ vào lưng Châu Du mà nói:
- Lời Ðô Ðốc thật đáng ngàn vàng, nay ta đã hết lo ngại rồi. Bọn Tử Bố vô mưu, làm cho ta thất vọng quá. Duy có khanh và Tử Kính là đồng tân với ta thôi. Vậy khanh hãy cùng với Tử Kính, Trình Phổ cứ phát binh tiến trước ngay đi. Ta sẽ đem quân mã tiếp viện và tải nhiều lương thảo tới làm hậu ứng cho khanh. Nếu như tiền quân của khanh gặp điều gì bất như ý thì đã có ta. Ta quyết liều thân tử chiến với Tào tặc một phen cho hắn hết khinh dễ.
Châu Du từ tạ lui về và thầm nghĩ:
- Gia Cát Lượng biết tận đáy lòng Ngô Hầu, tài trí lại hơn ta, sau này ắt là mối nguy cho Giang Ðông. Chi bằng ta giết quách hắn đi thì hay hơn.
Nghĩ rồi ngay đêm ấy Châu Du liền cho người mời Lỗ Túc đến và nói:
- Ta xem Gia Cát Lượng là người tài năng xuất chúng, nếu để hắn ắt sau này có hại cho Ðông Ngô. Chi bằng giết quách hắn đi để khỏi sanh hậu hoạn.
Lỗ Túc nói:
- Không nên đâu. Binh Tào chưa trừ được, nay Ðô Ðốc lại đòi giết hiền sĩ thì có khác gì mình tự chặt cánh tay?
Châu Du do dự:
- Nhưng để hắn giúp Lưu Bị, ắt gây hậu hoạn cho Giang Ðông.
Lỗ Túc vội nói:
- Tôi có một kế ắt chinh phục Khổng Minh về giúp ông Ngô được.
Châu Du hỏi:
- Kế ấy như thế nào?
Lỗ Túc nói:
- Nay Ðông Ngô có Gia Cát Cẩn là anh của hắn, đang lãnh chức Tham mưu. Vậy phải sai Gia Cát Cẩn đến đó dùng tình cốt nhục mà dụ hắn về giúp cho chúng ta thì hay hơn.
Châu Du nói:
- Nếu kế ấy thành công thì hay lắm.
Sáng hôm sau, Châu Du tới hành dinh, bước lên ngồi cao trên trướng trung quân, quân đao phủ đứng dàn hàng hai bên. Các quan văn võ tề tựu dưới trướng nghe lệnh.
Bấy giờ chỉ có Trình Phổ vì lớn tuổi hơn Châu Du mà phải ở dưới quyền Du nên trong lòng bất bình, hôm ấy cáo bệnh không đến, sai con trưởng là Trình Tư đi thay.
Châu Du hạ lệnh cho chư tướng:
- Quân pháp không kể tình thân, chư tướng ai phải giữ bổn phận nấy. Hiện nay Tào Tháo lộng quyền quá Ðổng Trác ngày trước, giam cầm Thiên tử ở Hứa Xương, kéo bạo quân tới bờ cõi. Nay ta vâng mệnh chinh phạt, các tướng phải cố gắng quyết chiến. Ðại quân đến đâu, không được nhiễu dân, thưởng công phạt tội, nhất nhất đều phải công minh, không được tư vị ai cả.
Châu Du truyền lệnh xong rồi liền sai Hàn Ðương, Hoàng Cái làm Tiền bộ tiên phong, thống lãnh bản bộ chiến thuyền, nhổ neo ngay hôm ấy, kéo đến Tam giang khẩu hạ trại trước để chờ tướng lệnh.
Lại sai Tưởng Khâm, Châu Thái lãnh đội thứ hai.
Lăng Thống, Phan Chương lãnh đội thứ ba.
Thái Sử Từ, Lữ Mông lãnh đội thứ tư.
Lục Tốn, Ðổng Tập lãnh đội thứ năm.
Lã Phạm, Chu Trị làm Tứ phương tuần cảnh sứ, đi đốc thúc quan quân khắp sáu quận.
Quân thủy lục cùng tiến, hẹn ngày hội họp đông đủ.
Ðiều khiển xong rồi, các tướng ai lo phần nấy, về sắm sửa chiến thuyền và quân cụ để lên đường.
Trình Tư về nhà thuật lại cho cha biết:
- Châu Ðô Ðốc điều động binh tướng đúng phép tắc như thế.
Trình Phổ nghe qua, giật mình nói:
- Trước nay ta vẫn coi Châu lang là kẻ thư sinh nhu nhược, không thể làm chủ tướng, thế mà nay biết điều bát như vậy thật giỏi thay! Thật đáng tài đại tướng, lẽ nào ta chẳng phục tùng?
Liền thân hành tới dinh tạ tội. Châu Du cũng khiêm tốn tạ lại.
Hôm sau, Châu Du cho mời Gia Cát Cẩn tới, nói:
- Lệnh đệ Khổng Minh thật có tài đồ vương định bá, sao lại khuất thân đi thờ Lưu Bị, thật là đáng tiếc! May thay, nay đã tới Giang Ðông, vậy muốn phiền ông tới thuyết dụ cho lệnh đệ bỏ Lưu Bị, về thờ Ðông Ngô. Như thế Chúa công được người tài phò tá, mà anh em ông được sớm tối gần nhau, há chẳng hay lắm ru? Xin ông đi giúp cho việc này.
Gia Cát Cẩn nói:
- Từ khi Cẩn này đến Giang Ðông, hổ vì chưa lập được chút công. Nay Ðô Ðốc đã sai khiến, há dám không hết sức?
Gia Cát Cẩn nói rồi liền từ giữ Châu Du, lên ngựa đi thẳng đến quán dịch tìm gặp Khổng Minh.
Khổng Minh hay được tin, rước vào khóc lạy. Anh em vừa hàn huyên mấy câu, Cẩn đã rưng rưng nước mắt, sụt sịt khóc, hỏi rằng:
- Em biết việc Bá Di, Thúc Tề chăng?
Khổng Minh thầm nghĩ:
- Ðây chắc là Châu Du sai anh ta đi dụ ta đây!
Nghĩ rồi liền đáp:
- Thưa anh, Di, Tề là hai người hiền xưa.
Gia Cát Cẩn lại nói:
- Bá Di, Thúc Tề tuy phải chết đói dưới núi Thủ Dương mà anh em không n ỡ lìa nhau. Nay anh em ta cùng ruột cắt ra, cùng chung sữa mẹ, mà mỗi người lại thờ một chúa, cách biệt đôi nơi, sớm tốt không được thấy mặt nhau, sánh với Bá Di, Thúc Tề thì chẳng hổ lắm sao?
Khổng Minh đáp:
- Lời anh nói đó là tình, còn việc em giữ đây là nghĩa. Anh với em đều là tôi của nhà Hán. Nay Lưu Hoàng thúc là con cháu tôn thất, nếu anh bỏ được Ðông Ngô về làm tôi Hoàng thúc, thì trông lên không hổ thẹn là kẻ bề tôi nhà Hán, mà trông lại thì anh em chúng ta sẽ được gần gũi nhau, tình nghĩa vẹn toàn cả hai. Chẳng hay ý anh ra sao?
Gia Cát Cẩn ngao ngán nghĩ thầm:
- Ta đến dụ hắn, té ra ta lại bị hắn dụ!
Ðành ngồi im, chẳng biết nói sau nữa. Lát sau, Cẩn đứng dậy từ biệt, về gặp Châu Du, cứ thật thà kể lại những lời Khổng Minh đã nói.
Châu Du hỏi:
- Ý ông như thế nào?
Cẩn thưa:
- Tôi thọ ơn Tôn Tướng quân rất hậu, lẽ đâu lại bội phản?
Châu Du nói:
- Ông có lòng trung thờ chúa như thế là hay lắm rồi. Thôi, chẳng phiền ông phải khó nhọc nữa. Ta đã có kế thu phục Khổng Minh...

Ðó chính là:

Trí với trí, dễ bề hòa hợp,
Tài gặp tài, khó nỗi dung nhau. 

Hồi 45

Cửa Tam Giang, Tào Tháo thất trận
Quần Anh Hội, Tương Cán mắc mưu
Trong lòng Châu Du càng muốn trừ Khổng Minh.
Tới ngày sau phát binh, Tôn Quyền nói :
- Ta sẽ theo ngay sau phòng khi tiếp ứng .
Châu Du mời Khổng Minh cùng đi theo.
Tới Hạ Khẩu, Châu Du hạ trại cách Tam Giang năm sáu chục dăm.
Khổng Minh xin cho ở dưới thuyền, Châu Du chuẩn y.
Ngày sau , Châu Du nói với Khổng Minh :
- Xưa binh Tào ít, nhưng biết đoạt lương ở Ô Sào nên thắng Viên Thiệu binh đông. Nay lương của Tào để ở Tú Di San, tôi muốn nhờ tiên sanh cùng Quan, Trương, Triệu đi đốt lương của nó .
Khổng Minh biết đây là kế nó muốn giết mình, song vẫn nhận để còn tùy cơ sau này .
Khổng Minh đi rồi, Lỗ Túc hỏi Châu Du vì sao cử Khổng Minh đi cướp lương ?
Châu Du nói :
- Ta muốn nhờ tay Tào Tháo giết dùm Khổng Minh để trừ hậu họa .
Lỗ Túc tới xem ý tứ Khổng Minh ra sao, thì thấy Khổng Minh chẳng lo gì cả, lại còn nói :
- Bọn tôi đánh thủy, đánh bộ, đánh xe đều thành thạo, không như các ông chỉ giỏi đánh thủy mà thôi .
Lỗ Túc về kễ với Châu Du, Châu Du nỗi nóng mà rằng :
- Ðể ta đi thế Khổng Minh cho y biết tài ta !
Lỗ Túc lại đi nói với Khổng Minh .
Khổng Minh bảo :
- Lúc này chỉ có Ngô Hầu. . . và Lưu Sứ Quân mới địch được Tào Tháo, sao có một chút Công Cẩn đã ganh tỵ như vậy ? Rồi nói thêm :
- Tào Tháo giữ lương kỹ lắm, ai đi cướp dễ bị nó vây bắt .
Lỗ Túc lại đi nói với Châu Du.
Châu Du dậm chơn kêu :
- Kiến thức Khổng Minh hơn ta nhiều, không trừ được va thì ta nguy lớn .
Lỗ Túc khuyên :
- Lúc này hãy lấy quốc sự làm trọng, vụ Khổng Minh xin để về sau cũng không muộn .
Châu Du cho là phải.
Còn Huyền Ðức mong tin Khổng Minh chẳng thấy, xảy quân về báo bên Giang Nam cờ xí gươm đao hàng hàng lớp lớp, Huyền Ðức biết là Ðông Ngô sắp đánh nhau với Tào Tháo, liền khiến Mê Trước
đi dò la tin tức.
Mê Trước sang Giang Nam, ra mắt Châu Du trình lễ vật.
Châu Du mời trà xong xuôi, Mê Trước hỏi thăm tin Khổng Minh.
Châu Du nói :
- Khổng Minh đang lo mưu kế với tôi, xin cho ở nán ít lâu sẽ về . Còn tôi cũng muon gặp hoàng thúc để cùng bàn luận, ngặt vì cầm quân chẳng bỏ cho đi đuợc. Vậy xin nhờ ông cảm tạ hoàng thúc dùm tôi và mời hoàng thúc qua phó yến thì may cho tôi lắm .
Mê Trước về thưa, Huyền Ðức liền sai lấy thuyền để đi Giang Nam ngay hôm đó.
Vân Trường nói :
- Châu Du đa mưu túc kế, sao huynh trưởng vội đi vậy ?
Huyền Ðức nói :
- Ta kết liên với Ðông Ngô, đánh Tào. Nếu cứ nghi kỵ nhau như thế làm sao mà nên việc lớn .
Vân Trường và Trương Phi xin đi theo .
Huyền Ðức chỉ cho Vân Trường đi mà thôi, lưu Trương Phi, Triệu Vân ở lại giử Ngạc Huyện.
Huyền Ðức tới bến, quân vào thông báo Châu Du là Huyền Ðức chỉ đi một chiếc thuyền nhỏ thôi.
Châu Du nghĩ thầm :
- Mạng Huyền Ðức sắp hết rồi . Liền truyền cho đao phủ mai phục, rồi mời Huyền Ðức vào.
Huyền Ðức cùng Vân Trường và hai mươi lính hầu vào ra mắt Châu Du .
Châu Du lật đật mời Huyền Ðức ngồi trên cao.
Huyền Ðức tạ từ nói :
- Tuớng quân danh vang bốn bể, tôi đâu dám !
Hai bên bèn phân ngôi chủ khách mà ngồi, Châu Du truyền dọn tiệc yến linh đình thết đãi .
Khổng Minh đang ở mé sông, nghe tin Huyền Ðức tới cả kinh chạy vào xem động tĩnh, thấy mặt Châu Du có sát khí, hai bên thấp thoáng quân mai phục, lo sợ không biết làm sao chợt nhìn sau lưng Huyền Ðức
thấy có Vân Trường thì bao nhiêu nỗi lo tiêu tan hết.
Khổng Minh trở ra mé sông chờ.
Châu Du còn đang mời mọc Huyền Ðức, chợt thấy một ngư